Phép màu của đợi chờ

Bất cứ ai từng yêu đều hiểu : Để cho tình yêu lớn lên và trổ hoa , sự chờ đợi quan trọng biết chừng nào .

Tại sao lại như vậy ?  Tại sao chúng ta không thể có ngay cái chúng ta đang muốn và cần tới mức điên cuồng ? Tại sao chúng ta phải chờ hai năm , ba năm và dường nhưu bỏ phí một khoảng thười gian quý báu đó ? Bạn có lẽ sẽ đặt câu hỏi tương tự : Tại sao một gốc cây từ lúc gieo hạt tới khi ra hoa , kết trái lại phải mất nhiều thời gian đến như vậy ?

Điều chúng ta biết chắc chắn là : Tình yêu cần sự chờ đợi kiên nhẫn . Chúng ta phải biết cho nhau thười gian , bạn không có cách thức hay phương tiện nào khác ngoài thời gian để khiên một người thực lòng yêu bạn hoặc khiến bạn thật sự yêu một người nào đó . Vậy chúng ta hãy cho nhau món quà kỳ bí của chờ đợi , hãy có mặt bên nhau mà không cần đòi hỏi , cũng không mong chờ được đền đáo . Dĩ nhiên , không có gì khó hơn là làm được như thế nhưng đó chính là phép thử độ sâu và tính chân thật của tình yêu . Những kẻ yêu nhau phải biết chờ đợi nhau cho tưới khi họ nhìn sự vật bằng cùng  một ánh mắt howjc tới lúc khôn ngoan để cho phép nhau tự do nhìn sự vật theo cách riêng của mỗi người .


Chúng ta sẽ mất đi những gì khi không chịu chờ đợi ? Khi chúng ta cố tìm ra đường ngang ngỏ tắt trong cuộc đời ? Khi chúng ta hối hả trao cho nhau những llowis thề thốt mù quáng và ngốc nghếch , trong lúc chúng ta chưa đủ chín chắn và chưa nhận thức đucợ trách nhiệm của mình ? Chúng ta sẽ đánh mất niềm tin rằng mình có thể yêu và được yêu chân thành . Hãy suy ngẫm lại những chuyện tình kim cổ . Chẳng phải điều cốt lõi của những câu chuyện tình đó chính là sự chờ đợi , tấm vải nền trên đó những câu chuyện tình được vẽ nên đó sao ?

Vậy làm sao chúng ta có thể có được cuộc sống và tình yêu đích thực nếu chúng ta khoogn nhẫn nại chờ đợi?


Previous
Next Post »